Vai trò của một thủ lĩnh - QUẾ CHI – Nhã Chi

Hè về, bao ưu tư, phiền muộn cũng tan biến, nhường chỗ cho sự gột rửa tâm hồn. Đây được xem như bước chuẩn bị đầu tiên và quan trọng nhất cho chặng đua nước rút đến cánh cửa Đại học sắp tới của tôi

HÈ CUỐI…

Thủ lĩnh QUẾ CHI – Nhã chi

      Mưa, mưa rồi. Những cơn mưa đầu mùa lại trút xuống rồi, ve lại kêu đầy trong từng vòm lá, phượng lại đỏ rợp trên những tán cây. Hè đã về khắp lòng thành phố, cho những khát vọng tuổi trẻ lại sôi sục trào dâng, những bản tình ca mùa hạ lại tiếp tục cất lên, cho lòng ai thêm chộn rộn, xao xuyến…

      Hè về, bao ưu tư, phiền muộn cũng tan biến, nhường chỗ cho sự gột rửa tâm hồn. Đây được xem như bước chuẩn bị đầu tiên và quan trọng nhất cho chặng đua nước rút đến cánh cửa Đại học sắp tới của tôi. Chính vì vậy mà tôi chọn gắn bó với Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu, gắn bó với kỳ trại 4 ngày 3 đêm tại Đồi Hồng – Bình Thuận, nơi giúp tôi tìm lại được sự dẻo dai về thể chất và máu lửa trong tinh thần, thứ ngỡ đã bị lãng quên trong những tháng ngày chỉ lo vùi đầu vào sách vở.


      Đối với tôi, trại năm nay được gói gọn trong 2 hashtag:

      #kỷ_niệm

      Tôi cảm thấy mình thật giàu có khi đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc. Nôn nao khi mỗi sáng được nghe tiếng í ới gọi nhau dậy thật sớm. Buồn cười những khoảnh khắc vội vã rời bàn ăn vì sợ bị xe “bỏ”. Có nhiều lúc lại thấy bồn chồn, thao thức do phải ngủ trên chiếc giường chẳng chút thân thuộc. Đôi khi là hừng hực khí thế mỗi lần giai điệu “Trại ca” vang lên. Cũng có những hôm trầm buồn khi ngắm phố biển về đêm từ cửa sổ… Bốn ngày trại tuy ngắn ngủi nhưng kỷ niệm thật đong đầy.

      #kinh_nghiệm

      Trại hè năm nay giúp tôi nghiệm ra 5 điều.

      Thứ nhất, mỗi cá nhân đến với trại hè Sao Bắc Đẩu đều bằng cái tâm chân thành, bằng tình yêu với một sân chơi cộng đồng mà ở đó đòi hỏi tự bản thân mỗi người phải luôn tìm tòi, học hỏi, tư duy sáng tạo, rèn luyện kỹ năng, nâng cao nhân cách. Rất dễ để bắt gặp những nụ cười tỏa nắng, những cái nhìn hồn nhiên và những sự quan tâm vô điều kiện của tất cả thành viên, từ những cô, cậu bé nhỏ tuổi nhất cho đến các bậc phụ huynh – những người trải qua không biết đã bao nhiêu mùa xuân rồi. Mọi người đã cho tôi thấy được cái tình thật giản đơn, bình dị giữa cuộc sống vốn dĩ đã lắm bộn bề, giữa những người chưa từng quen nhau, trong thoáng chốc lại ngỡ chẳng muốn xa cách, chia ly.

      Thứ hai, chính nhờ trách nhiệm phải gánh trên vai đã cho tôi động lực và sức mạnh to lớn để hoàn thành nhiệm vụ được giao phó; vinh dự là thành viên ban quản trại đã giúp tôi phát huy được những khả năng mà bản thân trước giờ chưa có cơ hội khám phá và bộc lộ.


      Thứ ba, nhờ có trại hè mà tôi như trở thành một phiên bản khác của chính mình, không còn tự ti mỗi khi đứng trước đám đông. Nhờ đi trại, tôi không còn bận tâm đến những đánh giá sai lệch của người khác đối với mình; thay vào đó là chứng minh bằng chính năng lực mình có. Khi ai đó cố ném một quả bóng về phía bạn, việc dội lại vào quả bóng chưa hẳn đã khiến nó bay trở về phía người kia mà đôi khi lại còn gây tổn thương cho những người khác. Tương tự, hãy hành động, đừng phản ứng.

      Thứ tư, tôi nhận ra mình không cô đơn. Trên mọi chặng đường, tôi luôn có sự đồng hành của các anh chị trong ban quản trại cũng như các bạn thành viên và quý phụ huynh. Không phải ôm đồm mọi việc để rồi cuối cùng than vãn, đổ lỗi và thất vọng, chúng ta nên học cách dung hòa tập thể, phân công nhiệm vụ phù hợp với khả năng của từng người để nâng cao hiệu quả công việc. Đó mới là vai trò thực sự của một người thủ lĩnh.

      Và thứ năm, chỉ cần tất cả chúng ta ai cũng sử dụng 100% sức lực, 100% tinh thần của mình để hòa vào tập thể thì đó chính là điều tuyệt vời nhất. Không phải giải thưởng, mà quan trọng nhất là sau mỗi hoạt động, chúng ta học được một vài bài học hay, lại hiểu và yêu thương đồng đội nhiều hơn.

      Sài Gòn đã vào hạ rồi, còn chần chừ gì mà không mau khởi động những dự định của mình. Tuổi trẻ trôi đi nhanh như cái chớp mắt. Thời gian lướt qua chẳng đợi một ai. Cho nên phải sống vội vàng lên, đi những nơi mình muốn đi, học những điều mình muốn biết, đừng sợ khó khăn phía trước, tôi ơi!