TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG BÊN NHAU

Đâu đó vang lên tiếng nói cười vui vẻ, bầu không khí nhộn nhịp háo hức của đoàn xe đưa những kiến trúc sư tương lai rời xa mảnh đất thành phố Hồ Chí Minh thân thuộc. Những nụ cười tươi tắn trên môi dường như đã làm cho mọi người quên đi cái nóng của mùa hè

TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG BÊN NHAU

 

Người viết: Bùi Văn Cường

Đơn vị: Chòm sao Hiệp Sĩ

Tiểu Trại 1 - Hoa Anh Đào

 

 

22h tối, cổng trường trường Đoàn Lý Tự Trọng, xe lăn bánh rời ngày trại thứ nhất của trại huấn luyện và nâng bậc lần 10 của Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu. Chúng tôi tự hào là thành viên của tiểu trại Hoa Anh Đào, một loài hoa xinh đẹp tại Đà Lạt

Đâu đó vang lên tiếng nói cười vui vẻ, bầu không khí nhộn nhịp háo hức của đoàn xe đưa những kiến trúc sư tương lai rời xa mảnh đất thành phố Hồ Chí Minh thân thuộc. Những nụ cười tươi tắn trên môi dường như đã làm cho mọi người quên đi cái nóng của mùa hè.

Chào ngày mới, chào tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh…


Tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

những chiếc xe từ từ lăn bánh, không khí vui vẻ trên xe dường như làm cho ai cũng háo hức, chờ đợi những kỉ niệm đẹp sắp tới trong chuyến trại kéo dài 3 ngày

Ai đó đã từng nói, con người sinh ra vốn đã có đôi chân để bước đi.Vốn dĩ cuộc đời con người là vậy, vốn nó là một cái thùng trống rỗng được lấp đầy bởi những kỉ niệm và cảm xúc. Thật buồn biết bao nhiêu nếu như một ngày mà ta không được đặt chân đến những vùng đất mới, khám phá những chân trời rộng lớn và lấp đầy trái tim ta bằng những kỉ niệm cùng bè bạn…cùng đại gia đình Sao Bắc Đẩu

Khám phá những vùng đất mới.

Xa rời chốn phồn hoa đô thị, đoàn xe đưa chúng tôi vượt qua những vạt cỏ dài bất tận. Không còn bóng dáng của những ngôi nhà cao tầng lấp lánh kính gương, xung quanh chúng tôi giờ đây là một màu xanh, màu xanh của thiên nhiên, của mây trời, và của háo hức của tất cả trại sinh.

Đoàn xe dừng chân tại địa điểm đầu tiên, chợ Đà Lạt, không khí se lạnh càng làm các thành viên háo hức, ngỡ ngàng của các em khi đến Đà Lạt. Một buổi tối yên giác trên xe trên những con đường mòn nhỏ hẹp chạy uốn khúc…dường như giúp tất cả có một sức khỏe tốt để chào đón những kỉ niệm cùng gia đình Sao Bắc Đẩu tại đây.

Cái bình yên nhẹ nhàng của thành phố Đà Lạt đã từng làm đắm lòng nhiều vị khách du lịch từng đặt chân đến đây. Một buổi tối thật tuyệt vời với chúng tôi khi chúng tôi được ca hát múa, hóa trang quây quần bên nhau,


Một kỉ niệm không bao giờ quên.

thành phố ngàn hoa, với những câu chuyện tình đã trở thành truyền thuyết.

Đà Lạt hiện lên trong mắt của chúng tôi một cách thật huyền ảo. Thấp thoáng sau những dải sương mờ là những bông hoa sặc sỡ đủ sắc màu. Cái se lạnh của tiết trời ở Đà Lạt như làm mọi người gần nhau hơn, những câu ca sôi nổi xen lẫn trong tiếng đàn ghita réo rắt mạnh mẽ vang lên trên xe. Giờ đây trước mặt chúng tôi là những ngôi biệt thự xinh xắn được điểm xuyến bằng những bông hoa thi nhau khoe sắc màu rực rỡ. Nét đẹp huyền diệu đó dường như ẩn hiện trong khuôn mặt của những cô gái Đà Lạt_ lạnh lùng mà thanh khiết.

Ba ngày trại ở Đà Lạt, bao nhiêu kỉ niệm được lưu giữ lại với khoảnh khắc tuyệt diệu. Những nụ cười hé nở trên môi của những các trại sinh trong cái lạnh của Đà Lạt là những kỉ niệm thật đẹp.Chúng tôi như chìm đắm trong một thế giới khác, một thế giới mang đậm bản sắc văn hóa của vùng đất cao nguyên Lang Biang, nơi không có những hối hả, náo nhiệt của cuộc sống hiện đại.

Cao nguyên LangBiang

Cùng trải nghiệm những giây phút đăng quang của các trại sinh , khiến chúng tôi tự hào là thủ lĩnh của Sao Bắc Đẩu , hứa phấn đấu nhiều hơn cho gia đình sao Bắc Đẩu.

Và rồi chúng tôi cũng phải tạm biệt Đà Lạt, trở về với cuộc sống và công việc thường ngày, nhưng những hình ảnh khó quên về một chuyến đi trại đầy ý nghĩa vẫn còn in sâu trong tâm trí của chúng tôi. Ở những nơi đó, là những nụ cười rạng rỡ, là kỉ niệm cùng thầy cô, cùng bè bạn, tiểu trại Anh Đào với những giây phút vui vẻ bên nhau, cùng trải nghiệm và khám phá những nét đẹp của cuộc sống, cùng ở bên nhau cảm nhận những rung động tinh tế của tâm hồn mình mỗi lần đặt chân đến một vùng đất mới.

Cuối cùng, chẳng ai biết được những kỉ niệm tuyệt vời như thế nào khi về đến nhà, nằm trên giường, gối đầu lên những chiếc gối thân quen…

…Và nhớ.