TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU KẾT NỐI VÀ TRÃI NGHIỆM

Thế là đã 6 năm trôi qua kể từ khi tôi đến với câu lạc bộ Sao Bắc Đẩu này. Với mỗi thành viên nơi đây, 6 năm là một chặng đường không quá ngắn cũng không quá dài, đủ để chất chứa vô số kỉ niệm, làm quen, thân thiết, giận hờn rồi lại làm hòa, đủ cả. Và tất nhiên, tôi cũng có

TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU

KẾT NỐI VÀ TRÃI NGHIỆM

 

Họ và Tên: Trần Ngọc Khánh

Tiểu trại 4: Linh Lan

 

Thế là đã 6 năm trôi qua kể từ khi tôi đến với câu lạc bộ Sao Bắc Đẩu này. Với mỗi thành viên nơi đây, 6 năm là một chặng đường không quá ngắn cũng không quá dài, đủ để chất chứa vô số kỉ niệm, làm quen, thân thiết, giận hờn rồi lại làm hòa, đủ cả. Và tất nhiên, tôi cũng có. Nhưng đó chỉ là khi chúng tôi đi sinh hoạt vào mỗi chủ nhật hàng tuần, chứ mỗi năm, ở đây còn tổ chức một kì trại hè nữa, và trong 6 năm, tôi đã đi đủ 6 lần – Đà Lạt, Nha Trang, Đắk Lắk, Bến Tre, Bình Thuận và năm nay là Đà Lạt, thành phố của những loài hoa.

Và cuối cùng thì ngày trại đầu tiên đã đến. Năm nay chúng tôi tập trung tại trường Đoàn Lý Tự Trọng và tổ chức trò chơi lớn, trò chơi vận động ngay tại đây. Từ buổi sáng còn uể oải mệt mỏi thì sau trò chơi vận động mọi người đã “co giãn gân cốt” và khỏe trong người. Tiểu trại 4 dù không được hạng nhất trong trò chơi vận động nhưng bù lại, chúng tôi là tiểu trại hoàn thành trò chơi lớn nhanh nhất và tốt nhất. Chiều hôm đó cũng là lúc diễn ra lễ khai mạc trại và trao thẻ ansin. Các bạn ai cũng mặc đồng phục Sao Bắc Đẩu rất tươm tất. Khai mạc xong thì trời cũng đã tối. Ăn cơm xong, các bạn trại sinh cùng các anh chị thủ lĩnh dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị lên đường đến Đà Lạt.

6 giờ sáng là chúng tôi đã có mặt tại Thành phố Đà Lạt. Địa điểm tham quan đầu tiên của chúng tôi tại nơi nay là chợ Đà Lạt. Trong không khí se lạnh như vậy mà đi dạo thì còn gì bằng. Quả không “hổ danh” là Tiểu Paris. Khi đã đến vườn hoa thành phố, tôi cảm thấy như bị choáng ngợp với vẻ đẹp của những loài hoa tại đây. Mặc dù đã đến Đà Lạt nhưng không hiểu sao tôi vẫn có cảm giác như đây là lần đầu tiên vậy. Nào là hoa cẩm tú cầu, hoa hồng, hoa hướng dương nữa. Tôi không thể nhớ được là đã chụp bao nhiêu hình nữa. Chúng tôi đi dạo một vòng quanh hồ Xuân Hương, sau đó tiếp đến Nhà thờ Domain, được biết là một trong 2 nơi bán đồ len rẻ và đẹp tại Đà Lạt. Khi đến khách sạn Minh Nguyên 2, mọi người nhanh chóng khiêng đồ đạc cá nhân và đồ tiểu trại xuống xe. Ai cũng trật tự, đàng hoàng chứ không hấp tấp. Nhờ vậy mà tiểu trại tôi loáng một cái đã xong. Nghỉ ngơi được một chút thì đến giờ ăn trưa. Sau khoảng thời gian thư giãn tại khách sạn, chiều hôm đó chúng tôi đến Thác Datanla và hồ Tuyền Lâm. Đây là một trong những thác nước rất hùng vĩ với độ cao hơn 20m. Đến tối là đêm hội Văn hóa Văn nghệ được tổ chức tại Đồi Mộng Mơ. Đúng như tên gọi của nó, ngọn đồi này làm cho bất kể du khách nào ghé thăm cũng bị lôi cuốn bởi vẻ thơ mộng của nó. Sau phần trình diễn cồng chiêng và hát xoan của người dân tộc là đến tiết mục của các tiểu trại như nhảy cổ động, cha cha cha và ca múa nhạc. Tiểu trại Linh Lan, lại một lần nữa, đã “ẵm” về hạng nhất của cả 3 nội dung. Dù vậy, cả bốn tiểu trại đã mang đến cho ban tổ chức, ban giám khảo, tất cả trại sinh những cảm xúc thật đặc biệt thông qua các phần thi của mình. Đó là công lao của các bạn trại sinh đã bỏ thời gian đầu tư công sức tập luyện, chuẩn bị trong một thời gian dài để mang đến những hình ảnh đẹp nhất, ý nghĩa nhất cho mọi người. Trong băng reo của tiểu trại Linh Lan chúng tôi có 4 câu thơ lục bát mà tôi cảm thấy là rất hay:

“Đà Lạt thơm ngát hương hoa

Linh Lan hội ngộ anh em một nhà

Đồng tâm chung sức vươn xa

Yêu thương gắn bó thiết tha chân tình”

Sau cùng là chương trình rước đuốc truyền thống, đốt lửa trại ngay giữa sân khấu. Sau khi các thành viên ban tổ chức, ban quản trại, phụ huynh thực hiện rước đuốc và đốt lửa trại, tất cả trại sinh một lần nữa cùng nắm tay nhau thành vòng tròn thể hiện tình yêu thương của tập thể thành viên Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu, cùng nhau hát lên bài hát trại, bài hát lửa trại, cùng nhảy múa, khiêu vũ với các giai điệu vui nhộn, rộn ràng. Ngọn lửa bùng cháy lên như muốn xé toạc cả khoảng không rộng lớn này. Ai ai cũng tươi cười trao cho nhau những ánh mắt thiết tha, đầy tình cảm, yêu thương trong gia đình Sao Bắc Đẩu. Cảm giác của tôi lúc đấy khó tả lắm, vừa muốn khóc vừa muốn cười. Tối về tôi cố ngủ một giấc thật ngon để chuẩn bị cho hành trình ngày mai.

Sáng sớm hôm thứ ba chúng tôi lên xe tham quan XQ Sử Quán ở Đà Lạt. Sau giờ nghỉ trưa, cả đoàn lên đường đến Chùa Linh Phước và Ga Xe lửa Đà Lạt – nhà ga cổ nhất Đông Dương và cao nhất Việt Nam. Đêm đó là đêm Đăng Quang cũng như đêm cuối cùng của kì trại này. Dù không thi nâng bậc nhưng tôi vẫn rất háo hức tới đêm Đăng Quang. Khi các anh chị đọc tên các bạn nhận bằng chứng nhận và được đeo nơ bướm, hướng dương, một nét buồn thoáng trên gương mặt các bạn chưa có tên trong danh sách nhưng vẫn hứa với lòng sẽ quyết tâm cố gắng nhiều hơn trong kì thi năm tới. Năm nay tiểu trại 4 đứng nhất nên chúng tôi ai cũng vui cả. Mỗi bạn còn được tặng một cái móc khóa để làm quà lưu niệm nữa. Tối đó, cả tiểu trại còn ăn liên hoan nhiều lắm, đến mức không ngủ được luôn.

Đã đến ngày trại cuối cùng. Sáng sớm mọi người tất bật chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc để đi về. Lên xe được một lúc thì chúng tôi đặt chân đến Thác Prenn – con thác hoang sơ của núi rừng Tây Nguyên. Trên đường di chuyển về Thành phố Hồ Chí Minh, xe đã dừng lại ở 2 trạm và chúng tôi ăn trưa ở trạm thứ hai. Trên xe lúc về thì giỡn với nhau rất nhiều, vui nữa! Ai cũng tiếc nuối, không muốn về nhà. Trong đầu tôi lúc đó cứ nghĩ: “Sao nhanh quá vậy, sao về sớm quá vậy?” Xa các bạn mà tôi buồn lắm.

Nhưng phải chấp nhận thôi. Cuộc vui có dài mấy, thú vị mấy cũng đến lúc tàn. Qua đợt trại hè này, tôi rút ra được rất nhiều kinh nghiệm và bài học mới. Sang năm, Tổng đoàn dự tính sẽ đi đến Thị xã Xuyên Mộc, thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Tôi sẽ tiếp tục để dành tiền tiết kiệm và đợi đến tháng 7 năm 2018 với Trại Huấn luyện và Nâng bậc lần 11.