TRẠI HÈ LẦN THỨ 7 CỦA TÔI - Trần Ngọc Khánh

Thế là đã 7 năm trôi qua kể từ khi tôi đến với câu lạc bộ Sao Bắc Đẩu này. Với mỗi thành viên nơi đây, 7 năm là một chặng đường không quá ngắn cũng không quá dài, đủ để chất chứa vô số kỉ niệm, làm quen, thân thiết, giận hờn rồi lại làm hòa, đủ cả

BÀI CẢM NHẬN TRẠI HÈ LẦN XI

XUYÊN MỘC – VŨNG TÀU

TRẠI HÈ LẦN THỨ 7 CỦA TÔI

Họ và tên: Trần Ngọc Khánh

Tiểu trại 1: Văn Lang

Thế là đã 7 năm trôi qua kể từ khi tôi đến với câu lạc bộ Sao Bắc Đẩu này. Với mỗi thành viên nơi đây, 7 năm là một chặng đường không quá ngắn cũng không quá dài, đủ để chất chứa vô số kỉ niệm, làm quen, thân thiết, giận hờn rồi lại làm hòa, đủ cả. Và tất nhiên, tôi cũng có. Nhưng đó chỉ là khi chúng tôi đi sinh hoạt vào mỗi chủ nhật hàng tuần, chứ mỗi năm, ở đây còn tổ chức một kì trại hè nữa, và trong 7 năm, tôi đã đi đủ 7 lần – Đà Lạt, Nha Trang, Đắk Lắk, Bến Tre, Bình Thuận, Đà Lạt và năm nay là Xuyên Mộc, thuộc tỉnh Bà Rịa, Vũng Tàu với chủ đề: “BẢN HÙNG CA CHIM LẠC”.

Ánh nắng ban mai lấp lánh ngập tràn trên đất trại. Từng chú chim ríu rít hót chào ngày mới. Các bạn trại sinh vươn vai thức dậy, sẵn sàng cho ngày trại tiếp theo. Có những bạn nhanh chóng dọn dẹp mền gối của mình, bên cạnh đó cũng không thiếu những bạn vẫn còn ngủ khì, mắt nhắm mắt mở, và tôi, cũng là một trong số đó. Nhưng dù thế nào thì sau cùng, tất cả mọi người đều tập trung đông đủ, đúng giờ. Đi trại là thế đấy, các bạn ạ. Mỗi người không chỉ phải tuân theo quy định chung, quy định của tập thể, mà còn phải tự mình làm các việc cá nhân, từ đó rèn luyện được cho chúng ta tính tự lập, đồng thời giúp ta có tính kỉ luật hơn. Các trò chơi ở đợt trại lần này như: bóng chuyền đồng đội, siêu cup Sao Bắc Đẩu, hay trò chơi lớn, đã giúp chúng ta đoàn kết với bạn bè hơn. Tôi còn nhớ như in cái ngày cả trại tiến ra biển, mặc cho trời mưa tầm tã, cùng nhau nhảy Té nước. Mới đầu còn có những bạn ngại ngùng, nhưng sau đó thì tất cả mọi người đều múa hát, reo hò, vẩy nước vào nhau với những tràng cười sảng khoái. Nhút nhát cách mấy, một khi đã đến với trại hè Sao Bắc Đẩu, ai cũng mạnh dạn, dũng cảm hơn. Bởi vì chúng ta là “Một gia đình nhỏ, một hạnh phúc to”.

Nói gì thì nói, với tôi, điều đáng nhớ nhất của một kì trại chính là đêm lửa trại – đêm hội văn  hóa. Sau phần giới thiệu đầy hài hước của anh Nam Anh là đến tiết mục của các tiểu trại như nhảy cổ động, cha cha cha và ca múa nhạc. Tiểu trại của tôi, Văn Lang, đã “ẵm” về hạng nhất của cả 3 nội dung, nổi bật nhất là phần nhạc kịch Sơn Tinh Thủy Tinh. Dù vậy, cả 4 tiểu trại đều đã mang đến cho ban tổ chức, ban giám khảo, tất cả trại sinh những cảm xúc thật đặc biệt thông qua các phần thi của mình. Đó là công lao của các bạn trại sinh đã bỏ thời gian đầu tư công sức tập luyện, chuẩn bị trong một thời gian dài để mang đến những hình ảnh đẹp nhất, ý nghĩa nhất cho mọi người. Trong băng reo của tiểu trại Văn Lang chúng tôi có 4 câu thơ lục bát mà tôi cảm thấy là rất hay:

“Anh em khắp bốn phương trời

Hôm nay gặp mặt bao lời vấn vương

Văn Lang, hai tiếng thân thương

Vũng Tàu hội ngộ quê hương nghĩa tình.”

Sau cùng là chương trình rước đuốc truyền thống, đốt lửa trại ngay giữa sân khấu. Sau khi các thành viên ban tổ chức, ban quản trại, phụ huynh thực hiện rước đuốc và đốt lửa trại, tất cả trại sinh một lần nữa cùng nắm tay nhau thành vòng tròn thể hiện tình yêu thương của tập thể thành viên Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu, cùng nhau hát lên bài hát trại, bài hát lửa trại, cùng nhảy múa, khiêu vũ với các giai điệu vui nhộn, rộn ràng. Ngọn lửa bùng cháy lên như muốn xé toạc cả khoảng không rộng lớn này. Ai ai cũng tươi cười trao cho nhau những ánh mắt thiết tha, đầy tình cảm, yêu thương trong gia đình Sao Bắc Đẩu. Cảm giác của tôi lúc đấy khó tả lắm, vừa muốn cười vừa muốn khóc vì sắp phải chia tay bạn bè. Tôi thầm trách thời gian sao lại trôi qua nhanh đến thế.

 Đêm Đăng Quang cũng là đêm cuối cùng của kì trại này. Dù không thi nâng bậc nhưng tôi vẫn rất háo hức. Khi các anh chị đọc tên các bạn nhận bằng chứng nhận và được đeo nơ bướm, hướng dương, ngoài vẻ vui mừng hạnh phúc của các bạn, một nét buồn thoáng trên gương mặt các bạn chưa có tên trong danh sách nhưng vẫn hứa với lòng sẽ quyết tâm cố gắng nhiều hơn trong kì thi năm tới. Năm nay tiểu trại 1 đứng nhất nên chúng tôi ai cũng vui cả. Mỗi bạn còn được tặng một cái chuông gió bằng vỏ sò để làm quà lưu niệm nữa. Tối đó, cả tiểu trại còn ăn liên hoan nhiều lắm, đến mức không ngủ được luôn.

Tiếc nuối thì tiếc nuối thật đấy, nhưng phải chấp nhận thôi. Cuộc vui có dài mấy, thú vị mấy cũng đến lúc tàn. Qua đợt trại hè này, tôi rút ra được rất nhiều kinh nghiệm và bài học mới. Sang năm, Tổng đoàn dự tính sẽ đi đến Đồi Hồng – Bình Thuận. Tôi sẽ tiếp tục để dành tiền tiết kiệm và đợi đến tháng 7 năm 2019 với Trại Huấn luyện và Nâng bậc lần 12.