SỰ TRƯỞNG THÀNH TRONG TÔI - Võ Minh Duy

Trưởng thành ngày nay hay được sử dụng trong văn nói và các mạng xã hội không còn đơn thuần là việc lớn lên, khỏe mạnh nữa mà trưởng thành là sự lớn lên trong cả suy nghĩ và hành động chứ không chỉ đơn thuần là sự lớn lên về thể xác. Những người trưởng thành sẽ có những suy nghĩ và hành động

TỔNG ĐOÀN SAO BẮC ĐẨU TP. HỒ CHÍ MINH

HÀNH TRÌNH 15 NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

………………………………..

Phần tự luận HƯỚNG DƯƠNG 2

 

SỰ TRƯỞNG THÀNH TRONG TÔI

Võ Minh Duy – Thành viên BHL – SBĐ Đông Tao Đàn

 

Trưởng thành ngày nay hay được sử dụng trong văn nói và các mạng xã hội không còn đơn thuần là việc lớn lên, khỏe mạnh nữa mà trưởng thành là sự lớn lên trong cả suy nghĩ và hành động chứ không chỉ đơn thuần là sự lớn lên về thể xác. Những người trưởng thành sẽ có những suy nghĩ và hành động hướng đến những cái tốt đẹp, những điều tích cực trong cuộc sống. Trưởng thành còn được thể hiện ở cảm xúc là sự yêu thương, sẻ chia, thông cảm với mọi thứ trong cuộc sống. 

Ngoài ra, sự trưởng thành còn được chứng minh bằng việc khi gặp vấp ngã hay thất bại, người trưởng thành sẽ tự mình đứng lên, đương đầu với mọi sóng gió một cách kiên cường, chấp nhận thực tại cố gắng bước tiếp cuộc đời của mình.

 


Khi còn nhỏ, nghĩ rằng trưởng thành rồi sẽ thật thoải mái. Ta không phải lo lắng những hôm đi chơi về muộn bị ba mẹ đánh đòn, cũng chẳng sợ mỗi lần xin đi chơi bị cấm cản. Ta tha hồ thích làm gì thì làm, tung hoành thể hiện bản thân. Ta vô tư lựa chọn bước đi của mình mà không lo sợ điều gì. 

Thế nhưng, tới lúc thật sự trưởng thành mới nhận ra rằng: Trưởng thành không như ta nghĩ. Ta nhận ra khi trưởng thành, bản thân tự cởi bỏ lớp áo ngây thơ, hồn nhiên, khoác lên mình chiếc áo do mình lựa chọn, mang bản sắc riêng của bản thân.  

Những cám dỗ khi trở thành người trưởng thành cũng thật khiến ta đau đầu. Ta lao vào cuộc sống đầy nghiệt ngã như con thiêu thân. Rồi dù có thành công hay thất bại, bản thân ta cũng phải tự gánh vác, tự đứng trên đôi chân của mình, tự chịu trách nhiệm với cuộc đời. 

Trưởng thành giúp chúng ta gan lì hơn, cứng rắn hơn trước cuộc đời nhưng đồng thời cũng lấy đi của chúng ta nhiều thứ. 

Trưởng thành là khi chẳng còn nhiều thời gian bên ba mẹ. Lúc nào ta cũng trong tình trạng bù đầu với công việc. Lâu lâu, ba mẹ nhớ con quá gọi về ăn bữa cơm. Nhưng hiếm hoi mới có một ngày nghỉ cuối tuần chỉ muốn ngủ vùi lấy sức cho tuần mới, ta từ chối ba mẹ.  Đến lúc nhận ra, đã bao lâu rồi chưa có một bữa cơm sum họp, nhận ra ba mẹ đã già còn bản thân thì chỉ biết chạy theo những tham vọng, hoài bão. Ta muốn quay lại thời con nít. Ba mẹ là tất cả , ta cứ sống trong cái thế giới êm đềm, hạnh phúc đó. 

Cái giá của sự trưởng thành là cô đơn, nước mắt và sự im lặng. Đánh đổi cả thanh xuân ở bên một người từ khi họ không có gì trong tay, cùng nhau đồng cam cộng khổ đi lên từ hai bàn tay trắng. Đến khi đạt được điều này điều kia, mình lại trở thành vật cản của họ. Đó cũng là khi ta học được cách "thương mình sau những năm tháng thương người".

Trưởng thành là một điều tất yếu, dù muốn hay không ta cũng phải đương đầu. Nhưng khi còn trẻ, giông bão nào rồi cũng sẽ vượt qua, nhiệt huyết của tuổi trẻ sẽ giúp ta đứng dậy sau những cú táp của cuộc đời. Mỗi cú ngã là một lần hoàn thiện mình, cho ta những bài học đáng giá. Sau những “đớn đau” của sự trưởng thành, ta tìm ra chính mình. 

Từ khi bắt đầu sinh hoạt đến khi là một thủ lĩnh đào tạo, tôi đã được các anh chị khắc phục nhược điểm qua nhiều cách khác nhau. Khi thủ lĩnh đặt câu hỏi, các anh chị đề luôn nhắc rằng “Hãy tự tin giơ tay trả lời, nếu mà sai thì mình sẽ rút được kinh nghiệm.” giúp tôi có bản lĩnh hơn để xung phong trả lời và cũng như việc đứng nhóm luôn cần một sự tự tin để có thể truyền tải thông tin đến các bạn thành viên hiệu quả nhất, một kĩ năng giúp chúng ta mạnh dạng hơn khi nói trước đám đông. Mỗi buổi sáng trước giờ chào cờ, tôi lúc nào cũng tự giác lên sớm để giúp các anh chị lên lều, khi lớn hơn thì tôi bắt đầu tìm tòi học cách lên loa và dựng cột cờ, rèn luyện cho tôi một tính chủ động tìm việc làm chứ không để người khác kêu tên. Khi tham gia các hoạt động tập thể, tôi lúc nào cũng tham gia với tinh thần vui tươi nhất để truyền năng lượng tích cực đến cho mọi người. Điều quan trọng nhất tôi học được là việc kiềm chế cái tôi của mình. Tôi lắng nghe hiều hơn là nói, tôn trọng ý kiến của mọi người hơn, giảm đi tính tự ái để cảm thông và quan tâm đến người khác hơn.

 


 

Trưởng thành ngày nay hay được sử dụng trong văn nói và các mạng xã hội không còn đơn thuần là việc lớn lên, khỏe mạnh nữa mà trưởng thành là sự lớn lên trong cả suy nghĩ và hành động chứ không chỉ đơn thuần là sự lớn lên về thể xác. Những người trưởng thành sẽ có những suy nghĩ và hành động hướng đến những cái tốt đẹp, những điều tích cực trong cuộc sống. Trưởng thành còn được thể hiện ở cảm xúc là sự yêu thương, sẻ chia, thông cảm với mọi thứ trong cuộc sống. 

Ngoài ra, sự trưởng thành còn được chứng minh bằng việc khi gặp vấp ngã hay thất bại, người trưởng thành sẽ tự mình đứng lên, đương đầu với mọi sóng gió một cách kiên cường, chấp nhận thực tại cố gắng bước tiếp cuộc đời của mình.

Khi còn nhỏ, nghĩ rằng trưởng thành rồi sẽ thật thoải mái. Ta không phải lo lắng những hôm đi chơi về muộn bị ba mẹ đánh đòn, cũng chẳng sợ mỗi lần xin đi chơi bị cấm cản. Ta tha hồ thích làm gì thì làm, tung hoành thể hiện bản thân. Ta vô tư lựa chọn bước đi của mình mà không lo sợ điều gì. 

Thế nhưng, tới lúc thật sự trưởng thành mới nhận ra rằng: Trưởng thành không như ta nghĩ. Ta nhận ra khi trưởng thành, bản thân tự cởi bỏ lớp áo ngây thơ, hồn nhiên, khoác lên mình chiếc áo do mình lựa chọn, mang bản sắc riêng của bản thân.  

 

Những cám dỗ khi trở thành người trưởng thành cũng thật khiến ta đau đầu. Ta lao vào cuộc sống đầy nghiệt ngã như con thiêu thân. Rồi dù có thành công hay thất bại, bản thân ta cũng phải tự gánh vác, tự đứng trên đôi chân của mình, tự chịu trách nhiệm với cuộc đời. 

Trưởng thành giúp chúng ta gan lì hơn, cứng rắn hơn trước cuộc đời nhưng đồng thời cũng lấy đi của chúng ta nhiều thứ. 

Trưởng thành là khi chẳng còn nhiều thời gian bên ba mẹ. Lúc nào ta cũng trong tình trạng bù đầu với công việc. Lâu lâu, ba mẹ nhớ con quá gọi về ăn bữa cơm. Nhưng hiếm hoi mới có một ngày nghỉ cuối tuần chỉ muốn ngủ vùi lấy sức cho tuần mới, ta từ chối ba mẹ.  Đến lúc nhận ra, đã bao lâu rồi chưa có một bữa cơm sum họp, nhận ra ba mẹ đã già còn bản thân thì chỉ biết chạy theo những tham vọng, hoài bão. Ta muốn quay lại thời con nít. Ba mẹ là tất cả , ta cứ sống trong cái thế giới êm đềm, hạnh phúc đó. 

Cái giá của sự trưởng thành là cô đơn, nước mắt và sự im lặng. Đánh đổi cả thanh xuân ở bên một người từ khi họ không có gì trong tay, cùng nhau đồng cam cộng khổ đi lên từ hai bàn tay trắng. Đến khi đạt được điều này điều kia, mình lại trở thành vật cản của họ. Đó cũng là khi ta học được cách "thương mình sau những năm tháng thương người".

Trưởng thành là một điều tất yếu, dù muốn hay không ta cũng phải đương đầu. Nhưng khi còn trẻ, giông bão nào rồi cũng sẽ vượt qua, nhiệt huyết của tuổi trẻ sẽ giúp ta đứng dậy sau những cú táp của cuộc đời. Mỗi cú ngã là một lần hoàn thiện mình, cho ta những bài học đáng giá. Sau những “đớn đau” của sự trưởng thành, ta tìm ra chính mình.