SỐNG CỐNG HIẾN, BÌNH THƯỜNG GIẢN DỊ - Huỳnh Minh Quân

Thương lắm những đôi bàn tay hăng say cống hiến, dòng máu nóng chảy trong tim tình nguyện, vì sắc áo màu cờ cao thượng. Thương lắm những giây phút cùng ngồi, cùng hát, cùng sẻ chia những câu chuyện đời thường, hỏi thăm nhau khi có đồng đội gặp khó

Tản mạn Xuân

“SỐNG CỐNG HIẾN, BÌNH THƯỜNG GIẢN DỊ”

Huỳnh Minh Quân-  Thủ lĩnh sao Mai

Sao Bắc Đẩu Đông Tao Đàn

             Thương lắm những đôi bàn tay hăng say cống hiến, dòng máu nóng chảy trong tim tình nguyện, vì sắc áo màu cờ cao thượng. Thương lắm những giây phút cùng ngồi, cùng hát, cùng sẻ chia những câu chuyện đời thường, hỏi thăm nhau khi có đồng đội gặp khó. Và thương lắm khi có “những đóa hướng dương” tỏa sáng giữa đời thường.

            Mỗi người mỗi việc, mỗi hoàn cảnh khác nhau không ai giống công việc của ai, nhưng đến hẹn lại lên, vào mỗi sáng chủ nhật, mỗi người muôn ngã lại về tụ họp sum vầy bên đại gia đình Sao Bắc Đẩu yêu thương. Mỗi người một việc, người sắp xếp vật dụng sinh hoạt lên xe, người căng phông, người dựng lều, người kéo xe.....những giọt mồ hôi lăn dài trên trán nhưng không quên vẫy tay chào nhau kèm theo nụ cười thân thiện khi gặp các em và phụ huynh. Đó là những gì tạo nên động lực thúc đẩy tôi, bằng mọi giá và dù có gặp khó đến đâu vẫn phải cố đến với gia đình yêu thương nơi đây. Xã hội quá “ồn ào” con người vẫn cứ mãi rong ruổi khắp nẻo đường đời để tìm kế sinh nhai, nhưng quên mất lẽ sống đời thường là cống hiến là cho đi, để nhận lại sự an vui của hiện tại và hạnh phúc thật giản đơn, với những sẻ chia bình dị. Cơ duyên đến với Sao Bắc Đẩu của tôi thật lạ và rất đơn giản, đơn thuần khởi xuất từ niềm đam mê những bài học kĩ năng mềm, những bài giảng kĩ năng quý giá từ người Thầy kính yêu Huỳnh Văn Toàn, tôi muốn được gặp Thầy ngoài đời thường, và thế là tôi xách balo lên và đến với Sao Bắc Đẩu. Bắt đầu một cuộc hành dài và gian nan với giai đoạn đầu không mấy suông sẻ. “Vạn sự khởi đầu nan...”


          Năm năm gắn bó với Sao Bắc Đẩu không phải là thời gian dài, mà cũng không quá ngắn, với tôi khoản thời gian này đủ để tôi cảm nhận được sự thay đổi trong tôi, là bước ngoặc lớn trong đời. Mùa hạ năm năm trước tôi là một chàng trai nhút nhát, tính hiền, ít nói, ngại tiếp xúc với nơi đông người. Để rồi mùa Xuân của năm năm sau tôi trở thành một thủ lĩnh Tổng Đoàn Sao Bắc Đẩu đầy bản lĩnh, khí chất, tính cương trực, nhưng vẫn ít nói, có lẽ sống và có ý chí vượt khó trong đời, có quyết định và luôn bình tĩnh trong mọi tình huống. Đó là những gì Sao Bắc Đẩu dạy tôi từng ngày, từng tháng và từng năm, đôi lúc chỉ là câu nói hay những hành động nhỏ của các em cũng khiến tôi ngẫm lại phong thái của chính bản thân mình. Tôi luôn khắc ghi mãi hai câu thơ mà Thầy Hà Tày Sáu dành tặng cho Tổng Đoàn Sao Bắc Đẩu nhân sinh nhật tròn năm tuổi. Câu thơ ấy cũng là ngọn đèn dẫn lối tôi đi trên bước đường sự nghiệp nhà giáo thanh niên mà tôi hướng tới trong tương lai:

“Bản lĩnh, tài năng, nên sự nghiệp

Nhân hòa, đức độ, tạo thành công”


          Là một thủ lĩnh Sao Bắc Đẩu, tôi luôn phấn đấu luyện chữ Tài và rèn chữ Đức sao cho song hành, để xứng đáng những gì mà Tổng Đoàn đã phong tặng những danh hiệu cao quý cho tôi, xứng đáng với những gì mà người Thầy kính yêu, vị Tổng Trưởng đáng kính đã dành không ít tình cảm cho tôi và quan trọng hơn hết là cả một tập thể giao phó trọng trách và nhiệm vụ, lòng tin yêu với tôi. Những buổi sáng chủ nhật, tôi hạnh phúc vì đâu đó có những thủ lĩnh hi sinh những giây phút bên gia đình ngày cuối tuần, hòa cùng không khí hoạt động cộng đồng cùng các em thân yêu, đâu đó có những hình ảnh mãi mê chơi cùng các em tiểu sao như hóa trẻ tuổi đôi mươi ngày ấy, đâu đó có những hình ảnh áo đẫm mồ hôi vẫn cười tươi, nụ cười hạnh phúc vì mình đã tạo được niềm vui cho mọi người. Tiếng cười là vũ khí để bảo vệ tinh thần, trẻ hóa tâm hồn mình đó là những gì cuộc đời ban tặng cho con người, cuộc đời ngắn lắm hãy trao tặng nhau những gì tốt đẹp nhất mà mình có thể, để một mai ta còn đọng lại những ký ức đẹp trong trái tim của mọi người. Khi nhắc đến tên ta vẫn sáng mãi!

        Những mùa Xuân đi qua, ta lại trưởng thành thêm một niên kỉ, vòng tròn sẽ kết hôm nay, ngày mai ai sẽ rời tay? Tất cả sẽ chỉ còn đọng là kỉ niệm, nên hãy trân quý khoảng thời gian bên nhau trong từng phút giây, vì thời gian sẽ qua đi, lịch sử sẽ không bao giờ lặp lại....

   Sống cống hiến bình thường giản dị....