KHÁM PHÁ ĐÀ LẠT CÙNG TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU LẦN 10

Được sinh hoạt tại gia đình Sao Bắc Đẩu yêu thương từ lúc em tròn năm tuổi tính đến nay đã được hơn bốn năm, tham gia hai kỳ trại huấn luyện và nâng bậc lần 10 em vô cùng vui sướng và luôn tự hào vì mình được sinh hoạt trong một đại gia đình đoàn kết yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau.

KHÁM PHÁ ĐÀ LẠT CÙNG TRẠI HÈ SAO BẮC ĐẨU LẦN 10

 

    Trại sinh Tiểu Trại 3 - Hoa Phượng Đỏ

Được sinh hoạt tại gia đình Sao Bắc Đẩu yêu thương từ lúc em tròn năm tuổi tính đến nay đã được hơn bốn năm, tham gia hai kỳ trại huấn luyện và nâng bậc lần 10 em vô cùng vui sướng và luôn tự hào vì mình được sinh hoạt trong một đại gia đình đoàn kết yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau. Kỳ trại năm nay để lại trong em bao kỷ niệm em nghĩ rằng nó sẽ khắc sâu trong tâm trí em bởi khi tham gia kỳ trại này em được các anh chị thủ lĩnh và các thành viên ban quản trại cũng như các anh chị trại sinh lớn hơn em giám sát và giúp em hoàn thành kỳ huấn luyện mà không có sự trợ giúp của bố mẹ trong suốt bốn ngày tham gia trại.Thú thật khi bố mẹ động viên em tham gia trại một mình em rất lo sợ vì sợ mình không thể sống xa bố mẹ cũng như hoàn thành hết các nhiệm vụ của kỳ huấn luyện nhưng được sự động viên của bố mẹ,.lên đường tham gia Trại Huấn Luyện và Nâng Bậc lần 10 tại thành phố Đà Lạt.

Và ngày trại đầu tiên đã đến em dậy rất sớm để kiểm tra lại lần cuối tư trang hành lý để bố đưa tới Trường Đoàn Lý Tự Trọng.Khi kéo va li ra khỏi cửa trong lòng em cảm giác vui buồn lẫn lộn nhưng em vẫn tỏ ra cứng rắn và tự lập trả lời mẹ con có thể tự lo được mẹ không cần lo cho con đâu để mẹ tôi có thể tạm yên tâm đi làm mặc dù trong lòng em rất muốn mẹ và bố cùng đưa em tới trường đoàn. Từ nhà em tới Trường cũng khoảng hơn hai mươi cây số theo lời phỏng đoán của bố em với thời gian đi khoảng nửa tiếng đồng hồ em suy nghĩ và mường tượng cảnh em được gặp các anh chị thủ lĩnh,các anh chị trong ban quản trại và các trại sinh sẽ chắc là vui lắm bởi đây là dịp em được sinh hoạt với các anh chi ở các sao, chòm sao khác, các anh chị thủ lĩnh khác những ngày đi sinh hoạt tại Tao Đàn. Sau khi tới Trường Đoàn bố em có việc nên đã không có thời gian ở lại với em mà phải đi làm. Lần trước tới trường Đoàn em còn nhỏ nên không nhớ gì về trường Đoàn, lần này tới em cảm thấy Ngôi trường này thật mới lạ và rộng rãi.Em ngồi chơi với các bạn cùng tiểu trại nô đùa và réo rắt tiếng cười. Thầy Toàn kêu tất cả các bạn tập trung lại để kiểm tra 2 bài hát Đi trại hè và Ngày trại vui, em rất sợ mình không hát được,nhưng may mắn là không có tên em. Vui nhất là lúc thầy nói : “Bởi vậy người ta nóiiiiiiii, ở quê tui hổng có chuyện đó đâu nha, ỪM, thôi tui mệt quá à!” . Đó là câu thầy nói đi nói lại nhiều lần, nên bạn nào cũng thuộc luôn!

Trước khi nhận phòng ở Trường Đoàn Lý Tự Trọng để nghỉ ngơi, thì em nghĩ chắc là phòng sẽ đẹp lắm nhưng lúc vào phòng rồi, thì biết rằng phòng không có máy lạnh, không có vòi nước để tắm mà chỉ có 5 cái giường tầng và 1 cái hành lang.Trước khi em nhận phòng, thì em còn đi ăn trưa nữa, em thấy trong phòng ăn rất ồn và mọi người thì vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

Đến 7h thì các anh chị thủ lĩnh trong tiểu trại em phát cho nhóm em cho các bạn chơi những trò chơi vận động. Em thấy ba trò chơi đều phải có năm nam và năm nữ để chơi. Cứ hết năm nam và năm bạn nữ chơi xong là mười bạn khác lên chơi. Tuy đau tay nhưng em và các bạn cũng như các anh chị trại sinh luôn cổ vũ để mong thắng được giải nhất. mặc dù tiểu trại em được hạng ba nhưng vẫn không bao giờ nản lòng mà vẫn tieép tục vui cười như những ngày khác

Đến 18h thì các tiểu trại tập trung xuống sân để làm lễ khai mạc. không biết sao lúc đó em thấy mình oai vệ hơn. Sau đó là đến phần dâng hương tượng đài anh Lý Tự Trọng, một buổi lễ thật to lớn, tối hôm đó em đã được chụp hình rất nhiều cùng với các bạn em vui lắm.

Hôm sau, chúng em tới Đà Lạt. Tối đó chúng em tham gia văn nghệ dân tộc tại đà Lạt rất vui. Các tiểu trại cũng thi nhau nhảy văn nghệ và hô băng reo xem nhóm nào nhảy tốt nhất và hô to nhất. Dù vẫn được hạng ba nhưng mọi người không ai tỏ ra vẻ chán nản vì cho dù thắng hay thua cũng không quan trọng. Quan trọng là vui tươi là được .

Thường ở nhà thì em không có ăn khuya, nhưng đi trại thì phải ăn khuya không là bị đi về.Sau đó là giờ đi ngủ, ngưng mọi hoạt động.

Em được chụp hình tập thể cùng với các anh chị và các bạn, bây giờ nhìn lại tấm hình chắc đẹp lắm bởi vì người ta thường nói hình lúc nhỏ của mình đẹp hơn hình lúc lớn mà

    Xe lại tiếp tục lên đường , tham quan, mọi người đùa vui nói chuyện và bật nhạc lên nghe, không khí và bầu trời lúc đó rất nhhộn nhịp và vui tươi. 

Buổi sáng ngày trại thứ 3, em dậy sớm để hành động thể dục, lần này em không bị buồn ngủ nữa vì em đã ngủ rất đúng giờ và ngủ ngon nên không bị buồn ngủ nữa

Sau đó lên xe đi tham quan nhiều nơi, em có nhiều tấm hình kỉ niệm, nơi đây rất đông khách.

Sáng ngày trại thứ 4, em dậy sớm rồi dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi về thành phố Hồ Chí Minh. Thầy Toàn có tặng quà cho mọi người, quà rất dễ thương.

Sau lần đi cắm trại này, em thấy mở man được kiến thức, em được biết thêm nhiều điều mới lạ, bổ ích và có được những kỷ niệm. Muốn được như vậy, em phải nhờ vào ba mẹ và mọi người xung quanh, em xin cảm ơn tất cả mọi người. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để năm sau em được đi trại them một lần nữa.