HOA HƯỚNG DƯƠNG LUÔN TỎA SÁNG - Huỳnh Lê Xuân Thảo

Thành công là một nội dung bao hàm rất nhiều khái niệm khác nhau và tùy thuộc vào quan điểm riêng của mỗi một con người. Có người cho rằng thành công là khi ta chạm tay đến vạch đích của những mục tiêu mà mình đã đề ra

TỔNG ĐOÀN SAO BẮC ĐẨU TP. HỒ CHÍ MINH

HÀNH TRÌNH 15 NĂM MỘT MÁI NHÀ CHUNG

………………………………..

HOA HƯỚNG DƯƠNG LUÔN TỎA SÁNG

Huỳnh Lê Xuân Thảo SBĐ Hoàng Văn Thụ


 

Có bao giờ bạn tự hỏi, chúng ta sinh ra để làm gì? Mỗi người chắc hẳn đều có câu trả lời cho riêng mình, nhưng theo tôi, chúng ta sinh ra để thành công và cống hiến.

Thành công là một nội dung bao hàm rất nhiều khái niệm khác nhau và tùy thuộc vào quan điểm riêng của mỗi một con người. Có người cho rằng thành công là khi ta chạm tay đến vạch đích của những mục tiêu mà mình đã đề ra, có người quan niệm thành công là việc đạt đến những ánh hào quang của danh vọng, địa vị và    cũng có không ít người cho rằng tiêu chí để đánh giá thành công là kiếm được thật nhiều tiền,....Tôi thì nghĩ: Thành công là cảm giác vui sướng, hạnh phúc, viên mãn khi chúng ta đạt được những mục tiêu, những lí tưởng mà chúng ta phấn đấu, mong muốn có được nó sau một quá trình nỗ lực, phấn đấu. Con người cần phải nỗ lực, cố gắng, luôn hướng đến mục tiêu của mình và hoàn thiện bản thân theo hướng tốt nhất, tích cực nhất. Xã hội luôn phát triển, nếu con người không cố gắng vươn lên thì  nỗ lực, cố gắng sẽ bị thụt lùi về sau và sớm muộn cũng bị đào thải khỏi vòng xoay của xã hội. Mỗi con người cần phải có ước mơ thì mới có ý chí vươn lên, sống tốt hơn thì mới trở thành công dân có ích giúp đất nước giàu đẹp. Trên con đường chinh phục ước mơ, để đạt được thành công, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn và những vấp ngã, sau khi đứng lên sau vấp ngã, khó khăn đó chúng ta sẽ rút ra nhiều bài học quý giá cho bản thân, từ đó tích lũy được kinh nghiệm sống, hoàn thiện mình.

Tôi cũng vậy, tôi cũng từng giờ, từng ngày hoàn thiện bản thân để sống vui, sống tốt, sống có ích cho bản thân, gia đình và cho đời. Chính vì vậy bản thân tôi từ ngày tham gia Sao Bắc Đẩu tôi đã đạt được một số thành công nho nhỏ.

Cái thành công đầu tiên của tôi là đã chiến thắng bản thân mình. Đúng vậy, trước đó sáng chủ nhật là  ngày tôi ngủ nướng, chỉ ra khỏi giường sau 8 giờ. Những ngày đầu đến với Sao Bắc Đẩu,mỗi buổi sáng chủ nhật là mỗi lần tôi cằn nhằn, lăn qua lăn lại rồi mới chịu ngồi dậy. Nhưng giờ hết rồi nhé! Tôi đã biết dậy sớm để ra sân cùng các anh chị và mẹ chuẩn bị thật tốt cho buổi sinh hoạt. Tôi đi sinh hoạt rất đầy đủ, không vắng buổi nào. 15 năm - Đó là những tháng ngày tôi dành hết cho Sao Bắc Đẩu. Chủ nhật là thời gian tôi “dành riêng cho Sao Bắc Đẩu”.

Thành công tiếp theo là tôi đã lớn hơn, trưởng thành hơn. Tôi biết lo nghĩ cho tập thể, cho cái chung, cho Sao Bắc Đẩu. Cùng với chủ đề từng tuần, tôi nghĩ mình cần năm bắt rõ nội dung để các em có hỏi thì mình phải giải thích được, giải thích thật rõ để các em hiểu rõ chủ đề để làm theo. Tôi cũng biết hỗ trợ các anh chị thủ lĩnh chuẩn bị các vật dụng trò chơi để truyền tải chủ đề. Từng vật dụng làm xong là một niềm vui, niềm hạnh phúc của tôi khi đã đóng góp công sức nhỏ bé của mình trong đó. Tôi biết vui với cái vui chung của các anh chị, các em và của tập thể; buồn khi chưa làm tốt công việc chung, khi Sao Bắc Đẩu còn nhiều khó khăn cần tháo gỡ. Tuy tôi không thể tự đứng ra quản lý nhóm như các anh chị và các em thủ lĩnh (do điều kiện sức khỏe của tôi không thể) nhưng tôi vẫn dõi theo từng nhóm sinh hoạt và có rút ra những bài học thiết thực cho bản thân.

Câu nói: “Mỗi thủ lĩnh là một viên gạch xây nên ngôi nhà chung Sao Bắc Đẩu” luôn khắc sâu trong tâm trí tôi, tôi ước mình đi được để được tham gia, được góp sức, được chung tay cùng các anh chị và các em. Tôi mong muốn mình cũng là một viên gạch tốt cùng xây nên ngôi nhà chung đó. Ngôi nhà mà ở nơi đó có nội, có ngoại, có các cô chú, anh chị, các bạn và các em chung tay xây dựng; ngôi nhà nơi chất chứa tình yêu thương của gia đình và đầy vang tiếng hát cười vui tươi của tình bạn.

Từ khi đến Sao Bắc Đẩu tôi học được rất nhiều thứ: được giao tiếp, được làm quen với nhiều bạn mới, học hỏi được nhiều điều hay, học được sự tự tin , sự yêu thương gắn kết. Sau 15 năm đồng hành và cống hiến, trưởng thành cùng Sao Bắc Đẩu, có lẽ không chỉ riêng bản thân tôi mà các thủ lĩnh khác cũng đã có được nhiều kinh nghiệm bổ ích cho bản thân mình. Trong sinh hoạt cộng đồng phải luôn có sự đầu tư và đổi mới hàng ngày, không thể  nào dậm chân tại chỗ và bằng lòng với cái đã có. Vì đó là điều tối kỵ của một thủ lĩnh, nó sẽ làm cho bản lĩnh của chúng ta giảm sút, mất đi sự tự tin trước xã hội. Chúng ta cứ mạnh dạn nghiên cứu chương trình sinh hoạt và thực hiện, có thể lần đầu chúng ta làm chưa hay nhưng lần sau chắc chắn sẽ  hay hơn. Đừng vì ngại khó mà không thể vượt qua nỗi sợ của bản thân, không thể chấp nhận và vượt qua thách thức của cuộc sống. Hãy mạnh dạn với sức trẻ của bản thân để thể hiện khả năng của mình, để chứng tỏ với xã hội mình là một người hữu ích, một công dân tốt của xã hội. Ngoài việc có mặt đầy đủ ở sân sinh hoạt, tôi nghĩ rằng việc có mặt đúng giờ cũng là một điều rất cần thiết. Bởi vì nó thể hiện tính kỷ luật của một thành viên Sao Bắc Đẩu và thời gian đầu giờ cũng chính là thời gian mà các em và phụ huynh cần gặp gỡ, trao đổi những vấn đề cần thiết, có liên quan đến buổi sinh hoạt ngày hôm đó. Từ suy nghĩ đó, tôi đã đi đến hành động là có mặt thường xuyên trước các buổi sinh hoạt để ổn định và nắm bắt thông tin. Và chính những buổi sáng đầu giờ này đã cho tôi những gương mặt đẹp, biết sống vì mọi người và rất đáng trân trọng. Đó không chỉ là một Anh Phan Minh Thành - Chủ nhiệm Hoàng Văn Thụ, là chú Lê Tấn Khanh –TVDD , mà còn những gương mặt" tay yếu chân mềm" nhưng cũng không chịu thua kém nam nhi, cũng có mặt trên sân thật sớm cùng phụ giúp, cùng động viên các bạn của mình và không ai còn xa lạ với cái tên cô Hạnh (mẹ của tôi) .Thật đẹp và đáng yêu biết bao.

Cuộc sống là một quá trình không ngừng rèn luyện, học hỏi và chính những gương sáng trên đã cho chính bản thân tôi những bài học đáng giá về cuộc sống hết lòng vì mọi người, sống là phải biết cho nhiều hơn nhận.

Việc đồng lòng, đồng ý chí cũng mang đến những hiệu quả cao. Điều đó đòi hỏi người đầu tàu vừa phải có cái tâm và cái tầm. Cái tâm để biết lắng nghe và trăn trở cùng anh em, cái tầm để có cái nhìn đúng đắn và bao quát; có như thế mới tạo cho anh em cùng chung một tấm lòng, một nhịp đập, đầy sáng tạo, năng động và tạo thành một khối bền vững. Để đạt được những mong muốn như vậy, còn cần có sự công tâm, công bằng qua đánh giá ghi nhận của người quản lý. Đó sẽ là đòn bẫy thúc đẩy sự vươn lên của cá nhân, sự quyết tâm của tập thể để cùng đi đến hành động vì lợi ích chung của cộng đồng.

Cuối cùng là sự yêu thương, tin tưởng vào nhau cũng là một yếu tố không kém phần quan trọng. Vì có yêu thương, biết yêu thương, san sẻ giúp đỡ lẫn nhau như trong một gia đình sẽ làm cho mọi người ấm lòng hơn khi nghĩ đến nhau và chắc chắn lúc đó không ai nỡ để bạn mình đơn độc vì những toan tính, ích kỉ, nhỏ nhen của mình.

Tất cả những điều đó tưởng chửng như rất dễ nhưng không .....tập thể nào cũng phải mất nhiều thời gian, nhiều công sức để xây dựng, để tạo thành nếp sống, nếp suy nghĩ trong mỗi người.

Tự hào là thành viên Sao Bắc Đẩu tôi luôn sống lạc quan tích cực, biết yêu thương sẻ chia, biết cống hiến vì đó là động lực để tôi bước tiếp vững vàng trên con đường mình đã lựa chọn: con đường đồng hành cùng  Sao Bắc Đẩu với phương châm: Một ngày là Sao Bắc Đẩu mãi mãi là Sao Bắc Đẩu.

15 năm, một khoảng thời gian không quá dài nhưng đã có bao mồ hôi, công sức của các anh chị, các em đổ xuống; có không ít những đóng góp thầm lặng của các bậc phụ huynh để có được những nụ cười vui tươi, gương mặt tự tin, rạng rỡ của các em thơ vào mỗi sáng chủ nhật. Đó là những tấm gương thật đẹp, thật đáng yêu và đáng trân trọng.

Cùng với sự trưởng thành, lớn mạnh của Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu sau 15 năm, mỗi thành viên Ban chủ nhiệm -Ban huấn luyện cũng trưởng thành hơn, càng khẳng định mình, tạo được niềm tin yêu của các em và phụ huynh. Vui với niềm vui lớn mạnh đó, mỗi thành viên như tự nhủ rằng phải biết yêu thương, biết học tập,  rèn luyện và phấn đấu hơn nữa để cùng chung tay xây dựng ngôi nhà Sao Bắc Đẩu càng vững mạnh, ấm áp tình thương và là địa chỉ tin yêu của mọi người dân thành phố mang tên Bác.

Kết thúc bài viết, tôi xin được mượn mấy vần thơ của nhà thơ Tố Hữu đã viết để làm phương châm sống:

                                       Nếu là con chim, chiếc lá

                             Con chim phải hót, chiếc lá phải xanh

                                       Lẽ nào vay mà không trả

                             Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.