CẢM NHẬN VỀ TRẠI HUẤN LUYỆN VÀ NÂNG BẬC LẦN 10 CỦA TỔNG ĐOÀN SAO BẮC ĐẨU TP. HỒ CHÍ MINH

Có những ngày sống chung cùng tập thể mới thấy được sức mạnh của tình đoàn kết, yêu thương, chăm sóc lẫn nhau đẹp như thế nào. Khi những giọt nước mắt lăn dài trên má Huệ Nghi trong trò chơi đôi hài vạn dặm cũng là lúc các bạn xúm vào vỗ về, an ủi, động viên để Nghi tiếp tục hoàn thành phần thi và về đích trong tiếng reo hò

CẢM NHẬN VỀ TRẠI HUẤN LUYỆN VÀ NÂNG BẬC LẦN 10 CỦA TỔNG ĐOÀN SAO BẮC ĐẨU TP. HỒ CHÍ MINH

 

Người viết: Võ Hoài Trung

Thành viên danh dự

Tiểu trại Hướng Dương

 

Mỗi năm, khi hoa phượng vĩ bắt đầu nở đỏ trên cây và đám ve sầu rỉ rả gọi hè cũng là lúc Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu TPHCM bắt đầu chuẩn bị cho một chuỗi các hoạt động lớn trong năm. Mở đầu chuỗi hoạt động này là một trong những sự kiện được các thành viên quan tâm nhất chính là Trại Huấn Luyện và Nâng Bậc lần 10 diễn ra từ 10-13/07/2017 tại TP Đà Lạt, Lâm Đồng. Ngay từ cuối tháng 5, công tác chuẩn bị đã hoàn tất để sẵn sàng đón nhận số lượng thành viên đăng ký tham gia cao kỷ lục so với các kỳ trại trước: hơn hai trăm thành viên đăng ký. Năm nay, tôi được phân công hỗ trợ công tác tổ chức của một tiểu trại có cái tên rất ý nghĩa, gắn liền với hình ảnh quen thuộc của Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu: tiểu trại 2 – tiểu trại Hướng Dương.

Khi cầm trong tay danh sách thành viên tiểu trại, có hai điều khiến tôi bất ngờ nhất chính là tiểu trại 2 có số lượng thành viên nhí (lứa tuổi sao, tiểu sao) rất nhiều và số lượng phụ huynh tham gia cũng đông không kém. Một điều khá thú vị khác là tiểu trại còn có sự tham gia của hai thành viên cao tuổi nhất trong toàn trại: ông nội Đình Diệm và bà ngoại Khánh Mỹ. Những bỡ ngỡ ban đầu đã nhanh chóng biến mất để nhường cho những nụ cười thân thiện, những tình cảm ấm áp, chan hòa của các thành viên tiểu trại dành cho nhau. Chúng tôi cùng bắt nhịp hát vang bài hát của trại, cùng chia sẻ ý tưởng và lại đổ mồ hôi để hết mình tập luyện cho các tiết mục văn nghệ…. Thế là ngay từ những giây phút đầu tiên gặp mặt nhau, chúng tôi không còn là một nhóm trại sinh xa lạ nữa mà chúng tôi đã trở thành đại gia đình tiểu trại 2 với đầy đủ nội ngoại, ba mẹ, anh chị em.

Ngày trại đầu tiên ở Trường Đoàn Lý Tự Trọng cũng mang đến nhiều điều thú vị. Các bạn trại sinh đến rất sớm, hành lý sẵn sàng, khuôn mặt tươi vui và bừng sáng cả một góc sân trường với màu áo vàng đặc trưng như chính cái tên Hướng Dương của tiểu trại. Có những bạn ở tận Gò Vấp, Bình Chánh, Quận 12… cũng có mặt trước giờ nhập trại quy định. Có lẽ vì sự háo hức tham gia trại hè và tình cảm gia đình thân thiết của các thành viên mà chúng tôi tràn đầy hứng khởi và niềm vui khi tham gia các trò chơi vận động diễn ra trên đất trại. Không riêng gì tôi mà rất nhiều bạn trẻ khác cũng ngạc nhiên và khâm phục lòng nhiệt huyết và sự say mê của thành viên có năm sinh nhỏ nhất trại: ông nội Đình Diệm. Ông nội hăng say tham gia tất cả các trò chơi mà những người trẻ như tôi phải căng hết sức mới theo kịp. Chính nhiệt huyết của ông nội đã truyền dẫn khiến chúng tôi có thêm nguồn cảm hứng và niềm vui để bung hết sức mình vào những môn thi đòi hỏi sự mạnh mẽ, khéo léo, đoàn kết giữa các tiểu trại. Mới vừa tham gia vào trò chơi bánh xe thần tốc thở không ra hơi xong lại quay sang hò hét: “Trái, Phải, Trái, Phải” với trò chơi đôi hài vạn dặm. Chưa kịp nghỉ dưỡng sức sau khi la hét khản cổ lại thấy các thành viên đỏ mặt, tía tai, mím môi tham gia vào kéo co ngược. Hơn hai mươi thành viên mà hơn phân nửa trong số đó còn ở độ tuổi tiểu học bị đội bạn lôi đi xềnh xệch mà miệng vẫn cười rất tươi. Rồi thoắt đó lại thấy từng cặp áo vàng nhíu mày, nhăn mặt, phùng má, trợn mắt nắm tay nhau dìu những quả bóng nhỏ trên trán đi về đích. Không thể kể hết những cái tên, những khuôn mặt vì tất cả đều giống nhau: lưng áo ướt đẫm mồ hôi và nụ cười lúc nào cũng nở sẵn trên môi.

Có những ngày sống chung cùng tập thể mới thấy được sức mạnh của tình đoàn kết, yêu thương, chăm sóc lẫn nhau đẹp như thế nào. Khi những giọt nước mắt lăn dài trên má Huệ Nghi trong trò chơi đôi hài vạn dặm cũng là lúc các bạn xúm vào vỗ về, an ủi, động viên để Nghi tiếp tục hoàn thành phần thi và về đích trong tiếng reo hò. Khi Bảo Lâm lo lắng vì không có bà ngoại bên cạnh lại thấy ngay các anh chị, bạn bè dỗ dành. Mỗi một tiến bộ dù rất nhỏ của Linh Đan, Bá Triết, Minh Đăng… cũng được cả tiểu trại vỗ tay tán thưởng, tạo thêm cho các bạn sự tự tin và cố gắng phấn đấu hơn nữa. Có trải qua những kỳ trại hè cùng nhau như thế này mới thấy được sự trưởng thành của các bạn Thiên Đức, Minh Duy, Anh Khoa… khi tự lập trong một nhóm riêng, tự quản lý lẫn nhau. Từ những thành viên tiểu sao nhỏ xíu ngày nào các bạn giờ đây đã trở thành những anh chị gương mẫu cho các em nhỏ học hỏi theo. Đi trại để thấy được tinh thần tập thể lan tỏa mạnh mẽ đến từng cá nhân ra sao khi cả tiểu trại cùng nhau đi bộ xuống thác Datanla rồi lại cùng nhau đi ngược từng bậc thang để chinh phục con dốc cao mà không phải cá nhân nào cũng có thể làm được một mình. Nhìn các bạn trại sinh nhỏ xíu vừa leo những bậc thang cao, vừa thở phì phò nhưng lại rất hăng say khi hô đáp băng reo tiểu trại, chúng tôi lại thấy trong lòng rộn rã niềm vui. Cứ thế, cả một con dốc dài chẳng mấy chốc đã lùi lại phía sau bước chân của các thành viên.

Đi trại để cảm nhận được sự gắn kết, chung vai vì tập thể của các thành viên mà đặc biệt là của ông bà cha mẹ. Ông nội và bà ngoại rất kiên trì dạy dỗ uốn nắn cho từng bạn nhỏ trong lời ăn tiếng nói, trong cách giao tiếp với mọi người.… Ba mẹ không ngại khó khăn vất vả để chăm sóc, vệ sinh cá nhân, lo lắng cho từng bữa ăn, từng cái áo ấm của các trại sinh. Những ngày trên đất trại với những bữa cơm chung hay những khi tham gia trò chơi lớn mới thấy được sự quan tâm chăm sóc của các anh chị lớp lớn dành cho các em nhỏ chu đáo, tận tụy ra sao.

Không riêng gì tôi mà có lẽ các trại sinh khác cũng không quên được những cảm xúc bùng cháy của đêm hội văn hóa ở KDL Đồi Mộng Mơ khi chúng tôi được tham gia vào những tiết mục múa cây nhà lá vườn do thành viên của các tiểu trại tự biên đạo và biểu diễn. Những động tác còn lóng ngóng vụng về, đôi lúc đang múa lại quên bài nhưng mỗi thành viên đều cố gắng hết mình để có được tiết mục nhảy cổ động vui tươi trong âm hưởng của Tiếng Cồng Chiêng Tây Nguyên, sự thướt tha đằm thắm trong bài múa Ai Lên Xứ Hoa Đào hay những bước nhảy rộn rã sôi động của vũ điệu Cha Cha Cha.

Những ngày trại đáng nhớ rồi cũng đã qua, những khung cảnh đẹp, những trò chơi vui nhộn, những hình ảnh trang trọng của ngày khai mạc trại hay những giây phút thiêng liêng trong đêm hội đăng quang và bế mạc sẽ chỉ còn lại trong những bức ảnh, những thước phim ghi lại. Các thành viên sẽ quay về và bận rộn với việc học tập, với cuộc sống hàng ngày của mình nhưng những kỷ niệm đẹp, những ký ức về những ngày sinh hoạt, chơi đùa, ca hát, những bữa cơm ấm áp bên nhau sẽ vẫn còn mãi trong tâm trí của mỗi thành viên. Chuyến xe đưa cả tiểu trại từ Đà Lạt trở về TPHCM cứ rộn rã những câu chuyện không muốn chấm dứt của các bạn nhỏ, lắng đọng những sẻ chia chân tình của nội ngoại, của ba mẹ về cách giáo dục, dạy dỗ con trẻ, về những băn khoăn trăn trở để góp sức mình vào những hoạt động cộng đồng của Sao Bắc Đẩu. Niềm vui càng kéo dài thêm khi tất cả các trại sinh cùng ông bà, ba mẹ quyết tâm hẹn nhau sẽ tiếp tục tham gia đông đủ vào kỳ trại năm sau.

Trại hè đã kết thúc, nhưng tôi tin rằng ngọn lửa nhiệt huyết, yêu thương được thắp lên trong trái tim của các thành viên vẫn tiếp tục cháy sáng và lan tỏa trong cuộc sống thường ngày. Những điều hay, lẽ phải các bạn học tập được từ những ngày trại sẽ là bước khởi đầu để các bạn phấn đấu, rèn luyện để trở thành những thành viên Sao Bắc Đẩu gương mẫu; những người con hiếu thảo, ngoan hiền của gia đình; những công dân sống tốt, sống có ích góp phần xây dựng đất nước phát triển như phương châm của Tổng đoàn Sao Bắc Đẩu: Yêu Nước – Dũng Cảm – Hào Hiệp – Cao Thượng. Hẹn gặp lại và mong được nhìn thấy các bạn trưởng thành hơn tại Trại Huấn Luyện và Nâng Bậc lần thứ 11 tổ chức tại Xuyên Mộc, Bà Rịa Vũng Tàu năm 2018.